Cách đây hàng ngàn năm, các thầy thuốc Trung Hoa cổ đại, đã sử dụng biện pháp tự nhiên để trị bệnh như thảo mộc, châm cứu,… thậm chí là sử dụng phương pháp tâm lý để trị bệnh. Ngoài ra, điều đáng ngạc nhiên hơn chính là có một vài đạo sĩ tu luyện cũng rất giỏi trong việc trị các loại bệnh kỳ lạ.

Người như thế nào mới xứng là đạo sĩ? - Trí Thức VN
Đạo sĩ tu luyện cũng rất giỏi trong việc trị các loại bệnh kỳ lạ. (Ảnh qua Tri Thức VN)

Vào thời Đường, trong kinh thành có một vị thầy thuốc rất được người dân ca tụng, do đó nhiều người đã tìm đến ông ta để trị bệnh. 

Một lần nọ, có một người phụ nữ cùng với chồng của mình đến kinh thành để tìm ông. Người phụ nữ do từng ăn nhầm một con côn trùng nên trong lòng cứ canh cánh lo sợ, kết quả dẫn đến thật sự mắc bệnh. Gia đình vì thế mà chạy đôn đáo khắp nơi để thăm khám, nhưng không làm sao chữa khỏi. 

Vị thầy thuốc sau khi biết trước nguyên nhân, đã cho gọi bà vú của người phụ nữ, người có quan hệ thân thiết với cô ta, vả lại cũng là người biết hiểu chuyện. Ông dặn dò:

“Bây giờ bà hãy dùng thuốc này để khiến cô ấy nôn ra hết, khi cô ta nôn ra hãy dùng một cái bát để hứng, rồi sau đó nói rằng có một con tôm đã bỏ chạy rồi. Nhưng tuyệt đối không được để cô ấy biết rằng bà đang nói dối”.

Bà vú nghe thấy thế liền y lời vị thầy thuốc mà làm, kết quả bệnh của người phụ nữ đã thật sự khỏi.

Còn một câu chuyện khác, kể về một cậu thiếu niên thường hay cảm thấy trước mắt mình có một cái kính nhỏ đang chuyển động. Người nhà đã mời đến một thầy thuốc tên là Triệu Khanh để trị bệnh cho cậu ta. 

Người thầy thuốc này sau khi gặp cậu thiếu niên bèn hẹn cậu ta sáng sớm ngày thứ 2 hãy đến chỗ ông, ông sẽ dùng lát cá tươi để đón tiếp cậu. 

Hai ngày sau, cậu thiếu niên đã đến nơi như đã hẹn, Triệu Khanh bèn cho người mời cậu thiếu niên vào trong một căn phòng, đồng thời vị thầy thuốc này nói với cậu thiếu niên rằng, ông đang trị bệnh cho một bệnh nhân khác nên cần cậu ta kiên nhẫn chờ đợi, không được gấp gáp, đợi sau khi khách về thì ông sẽ lập tức đến gặp cậu ta.

Không lâu sau, Triệu Khanh cho người đặt một chậu giấm nhỏ đến trước mặt cậu thiếu niên và tiếp đó cũng chẳng mang đến gì khác nữa. Cậu thiếu niên ngồi đợi mãi từ sáng cho đến ngần giữa trưa vẫn không thấy Triệu Khanh đến tìm mình. 

Đợi lâu như vậy, cậu thiếu niên bắt đầu cảm thấy vô cùng đói bụng, lại thêm việc ngửi thấy mùi chua chua của giấm, nhịn không được bèn nhẹ nhàng uống một ngụm. Cảm thấy mùi vị rất ngon, cậu ta do dự một lát rồi lại uống thêm một ngụm, lúc này trong lòng cậu ta đột nhiên dễ chịu, không còn bị hoa mắt nữa, vì thế cậu ta đã uống sạch toàn bộ số giấm trong chậu.

Triệu Khanh sau khi biết cậu thiếu niên kia đã uống xong hết giấm rồi, lúc này mới từ bên trong bước ra. Cậu thiếu niên vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy mình đã lỡ uống hết nước giấm nên ngại ngùng nhìn Triệu Khanh rồi nói lời cảm ơn. 

Lúc này, Triệu Khanh mới ôn tồn giải thích rằng:

“Trước đây vì cậu ăn lát cá tươi quá nhiều, tương và giấm bỏ liều lượng không phù hợp, vẩy cá thì nằm trong ngực vì thế nên cậu mới bị hoa mắt. Vừa nãy chuẩn bị cho cậu tương giấm là muốn để cậu vì đói mà uống nó, bây giờ quả nhiên đã trị được bệnh. Hôm qua lời hứa ăn lát cá tươi là giả, thực tế là để cậu uống cái này. Bây giờ hãy về nhà ăn sáng đi”.

Đạo sĩ giỏi về y học

Vào niên đại Trinh Nguyên thời nhà Đường, Kinh Châu có một vị đạo sĩ tên là Vương Ngạn Bá, trời sinh cho sở trường y học, đặc biệt là sở trường nhận biết các mạch khác nhau. Ông có thể đoán chắc chắn người đó sống hay chết, là trường thọ hay đoản mệnh, hơn nữa độ chính xác của kết quả là một trăm phần trăm.

Ghi chép về một kỳ nhân: Doãn đạo sĩ không già không chết
Có một vị đạo sĩ trời sinh cho sở trường y học, đặc biệt là sở trường nhận biết các mạch khác nhau. (Ảnh minh hoạ)

Ngày nọ, thượng thư Bùi Trụ có một đứa con trai đột nhiên mắc một căn bệnh cấp tính, tất cả các danh y trong triều đình đều cho rằng không thể trị khỏi nên chẳng ai dám trị cho cậu ta. Lúc đó, có một vị thầy thuốc bảo với cậu con trai rằng hãy đi tìm Vương Ngạn Bá. 

Bùi Trụ nghe thế liền cấp tốc phái người đón Vương Ngạn Bá đến tư gia để xem bệnh cho con trai ông.

Sau khi chẩn đoán mạch cho con trai Bùi Trụ xong, Vương Ngạn Bá liền nói: “Cậu ta không có bệnh gì cả”. 

Nói xong đạo sĩ đi nấu vài loại thuốc bột rồi đưa cho con trai của Bùi Trụ uống. Cậu thiếu niên sau khi dùng xong bệnh liền khỏi. 

Bùi thượng quá đỗi vui mừng bèn hỏi Vương Ngạn Bá lý do vì sao mà con trai ông lại ra nông nỗi này.

Vương Ngạn Bá trả lời: “Cậu ta trúng phải độc cá không mang”. 

Suy ngẫm lại đúng thật con trai ông đã từng ăn lát cá sống.

Tuy nhiên Bùi Trụ vẫn chưa tin nên đã sai người cắt một lát thịt cá sống đem đến cho thuộc hạ của mình ăn. Những người này sau khi ăn lát cá xong quả nhiên bị trúng phải căn bệnh y chang con trai ông. Lúc này, Bùi thượng thư mới cảm thấy kinh ngạc và bội phục đối với y học của Vương Ngạn Bá.

Trước đó, khi Vương Ngạn Bá bắt đầu công khai hành y, một ngày nọ ông đã tự nói với chính mình rằng: “Ta phải bắt đầu hành y rồi!” 

Nói xong ông bố trí ba đến bốn bếp lò trong khuôn viên nhà mình để nấu thuốc. Khi vừa mới nấu xong thì đã có rất nhiều trai, gái, già, trẻ đã xếp hàng đến trước cửa nhà ông để tìm mua.

Vương Ngạn Bá đã chỉ điểm cho bọn họ: “Người mắc bệnh nhiệt nên dùng thuốc này, người mắc bệnh hàn nên dùng thuốc này, người mắc bệnh tà phong nên dùng thuốc này, người mắc bệnh khí nên dùng thuốc này”. 

Sau khi dùng thuốc của ông, cái nào cũng hiệu quả. Người nào người nấy đều cầm tiền và vải bố đến đền đáp vị thầy thuốc tài ba này.

Chúc Di (Theo Secretchina)

Xem thêm:

Danh Mục : Y học cổ truyền