Cuộc sống vốn có rất nhiều “lăng kính cửa sổ”, vui buồn lẫn lộn đan xen. Nếu là bạn, bạn sẽ lựa chọn mở loại cửa sổ nào?

Cô bé buồn

“Mở cửa sổ trong tâm” để lạc quan và hướng đến điều tốt đẹp hơn… (Ảnh minh họa: kknews)

Một cô bé buồn vì vô tình làm vỡ chiếc bình yêu quý của mình. Cô buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy người hàng xóm đang chôn con thú cưng ở sân sau. Cũng rất buồn.

Nhìn thấy cảnh này, cô bé không thể vơi đi nỗi buồn và đã bật khóc.

Ông nội nhìn thấy cháu gái nhỏ và vội vàng gọi em đến một cửa sổ khác, chỉ cho em thấy một vườn hoa hồng, đầy màu sắc được chính tay ông trồng.

Ông nói với cháu gái nhỏ: “Con ơi, con đã mở nhầm cửa sổ rồi. Con thấy đấy, những bông hồng nở này cũng đẹp như những thứ trong cuộc sống của chúng ta vậy. Con nên mở cửa sổ này”.

Sau khi nghe những lời của ông nội, suy nghĩ của cô bé dần trở nên vui vẻ hơn. Có những lúc chúng ta gặp phải hoàn cảnh như cô bé này. Thay vì đắm chìm trong nỗi buồn và không thể thoát khỏi chính mình. Sao chúng ta không chọn “mở cửa sổ trong tâm” để lạc quan và hướng đến điều tốt đẹp hơn?

Cuộc sống là một chuỗi liên tiếp của những cảm xúc vui buồn đan xen nhau. Đôi khi có thể không kiểm soát được cảm xúc nhất thời, nhưng chúng ta lại có thể chọn tâm lý lạc quan, chọn hành xử tích cực. Vì trái đất tròn, những điều chúng ta hành xử tích cực thì nó cũng tự động quay lại nơi nó xuất phát.

Loại cửa sổ nào bạn muốn mở? Cũng giống như loại tâm trạng nào mà chúng ta muốn mang theo. Tâm trạng xấu làm cuộc sống đi xuống và ngược lại. Khi chúng ta có thể nhảy ra khỏi xiềng xích của cảm xúc những thứ ràng buộc như danh lợi tình… mở ra một nội tâm mạnh mẽ và vững chắc, một cửa sổ lạc quan cho chính mình. Chúng ta sẽ tiến sang một tâm thái khác, không còn lạc trong vui buồn thế nhân.

Khám phá của một tu sĩ khổ hạnh

Đức Phật thuyết Pháp cho người tu khổ hạnh. (Ảnh minh họa: Facebook)

Có một câu chuyện, một nhà sư khổ hạnh nọ đã đến thăm Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Nhà sư này muốn biết ý nghĩa thực sự của cuộc sống hạnh phúc.

Thấy người tu khổ hạnh cầm hai bình hoa trên tay, Đức Thích Ca từ tốn nói: “Hãy đặt xuống”.

Người tu khổ hạnh đặt chiếc bình bên tay trái xuống.

Ngài lại nói: “Hãy đặt xuống”.

Người tu khổ hạnh đặt thêm chiếc bình bên tay phải xuống.

Tuy nhiên, Đức Phật vẫn bảo người này: “Hãy đặt xuống”.

Người tu khổ hạnh khó hiểu bèn hỏi: “Con chỉ còn hai bàn tay trắng, không còn gì để bỏ xuống nữa. Xin Ngài hãy khai thị để con được tỏ?”

Đức Thích Ca Mâu Ni nói: “Ta không bảo con chỉ đặt những chiếc bình xuống. Điều ta muốn con đặt xuống là những thứ chưa bỏ được trong tâm”.

Nhà sư khổ hạnh đột nhiên ngộ ra, ông đã hiểu được hàm ý “đặt xuống”. Ông cảm tạ và rời đi trong niềm vui sướng.

Điều khó bỏ nhất là là những thứ không tốt mang trong tâm. Có bao nhiêu người chìm vào lo lắng, thất vọng và đau khổ? Bao nhiêu người đang lắc lư trong hối tiếc và tự trách mình đến kiệt sức? Trong cuộc sống, không thể nào chúng ta luôn gặp điều may mắn, điều tốt đẹp. Thường có những hối tiếc, những điều không như ý… thay vì giữ nó trong tâm, sao bạn không xả bỏ bớt đi, coi nhẹ nó cho lòng nhẹ nhàng. Tập trung vào những điều tốt đẹp có phải hữu ích hơn không?

Nếu bạn mù quáng đắm chìm trong đau khổ, bạn sẽ chỉ khiến bản thân bị kiệt sức về thể chất lẫn tinh thần. Hãy để tâm trí tỉnh táo để nhận ra điều gì bạn nên làm, điều gì không nên. Thì dù bạn chưa giải quyết được vấn đề trước mắt nhưng về lâu dài bạn sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Lê An (Theo Secret China)