Sở hữu chiều cao khủng là 2m, cô gái Nguyễn Thị Thanh Hoa (25 tuổi) gặp phải không ít những khó khăn trong cuộc sống. Chưa kể gia cảnh nghèo khó, cơ thể Hoa lại yếu ớt bẩm sinh nên không thể làm được gì nặng nhọc kiếm tiền, hằng ngày Hoa chỉ có thể dọn dẹp nhà cửa, phụ mẹ tước lá dừa kiếm vài ngàn mưu sinh.

Tại ấp Ngãi Thuận, xã Ngãi Hùng, huyện Càng Long, Trà Vinh, không ai là không biết đến 2 mẹ con bà Trần Thị Nga (60 tuổi), cùng cô con gái có chiều cao lạ thường Nguyễn Thị Thanh Hoa (25 tuổi).

Cô gái Nguyễn Thị Thanh Hoa (25 tuổi) người sở hữu chiều cao 2m. (Ảnh qua tintuc24)

Cách đây 2 năm, ba Hoa vừa qua đời do bạo bệnh, để lại 2 mẹ con lủi thủi sớm hôm cạnh nhau. Hằng ngày công việc của hai mẹ con là đem lá dừa khô về tước từng cọng một, đem bán cho người làm chổi kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Mỗi ký cọng lá dừa khô tước ra, bán được 3.000 đồng, cọng ướt thì 7.000 đồng/kg. Hai mẹ con tước từ sáng đến chiều cũng chỉ được 10.000 đồng tiền công.

Hằng ngày công việc của hai mẹ con là đem lá dừa khô về tước từng cọng một. (Ảnh qua tintuc24)

Theo bà Nga kể, con gái bà từ nhỏ đã không bình thường, hồi mang thai Hoa gia đình nghèo quá chẳng có tiền đi khám, chỉ đến khi sanh nở mới đến bệnh viện.

“Lúc sinh ra nó chỉ nặng có 1,8kg. Nhưng lại dài khác thường. Bác sĩ bảo nó bị bệnh bẩm sinh, kêu tôi ráng nuôi con. Thương con nên vợ chồng tôi cũng ráng làm thuê, làm mướn để nuôi”, bà Nga nhớ lại.

Nhìn bà Nga với vẻ mặt khắc khổ, lúc nào cũng cau mày đăm chiêu chẳng thấy niềm vui. Còn Hoa, cô con gái có chiều cao 2m, thân hình khẳng khiu lạ thường thì luôn tỏ ra nhút nhát e ngại khi gặp người lạ. 

Nhìn bà Nga với vẻ mặt khắc khổ, lúc nào cũng cau mày đăm chiê, còn Hoa thì nhút nhát rụt rè. (Ảnh qua tintuc24)

Do chiều cao quá khổ, đôi khi cũng gây trở ngại không ít cho cuộc sống của Hoa, bởi cô chẳng thể mặc vừa quần áo thông thường mà phải đặt may riêng, cả giày dép mang cũng không có size cho nữ mà phải mang giày của nam. 

Nhớ lại hồi đi học, do khác thường lại khù khờ nên Hoa còn hay bị bạn bè xa lánh trêu chọc.

“Hồi nhỏ đi học, mấy bạn chọc em là người ‘khổng lồ’ nên em tủi thân, buồn lắm… Em chỉ chơi chung với chị em bà con xung quanh nhà chứ không có bạn bè. Em cũng chỉ ở nhà, chưa đi đâu xa”, Hoa nhỏ nhẹ tâm sự. 

Chưa kể thân thể Hoa từ nhỏ đã yếu ớt, mắc bệnh tim và cận thị bẩm sinh, năm 4 tuổi Hoa mới biết nói, học lực cũng chậm hơn bạn bè cùng trang lứa nên ráng lắm bà Nga cũng chỉ cho Hoa học hết lớp 5 thì nghỉ.

Tuy vậy, Hoa lại là cô gái vô cùng hiếu thảo, biết mẹ cực khổ vì mình, nên Hoa rất siêng năng và thương mẹ, mọi việc trong nhà Hoa đều phụ mẹ dọn dẹp, mẹ mà đau ốm là Hoa lo lắng lắm.

Hỏi Hoa niềm ao ước lớn nhất trong đời mình hiện tại là gì, Hoa thật thà trả lời, bản thân chẳng cần gì khác ngoại trừ sức khỏe.

“Ước mơ hiện tại của em chỉ muốn có sức khỏe để phụ giúp cho mẹ thôi!”, Hoa rụt rè nói.

Nhìn con như vậy, bà Nga lại càng không tránh khỏi cảm thấy chua xót trong tâm:

“Con nhà hàng xóm lớn lên đều có vợ, có chồng. Mình có đứa con duy nhất, lại là con gái nhưng nó không được bình thường như con người ta. Nó cao như người “khổng lồ”, đầu óc lại khù khờ. Bù lại nó rất hiếu thảo với tôi. Khi “trái gió trở trời” tôi bị đau bệnh thì nó chăm sóc. Giờ hai mẹ con đùm bọc nhau mà sống, chỉ sợ sau này tôi chết không ai lo cho nó… ”.

Hiện tại, trước gia cảnh khó khăn của gia đình bà Nga, Chính quyền địa phương có thường xuyên vận động mạnh thường quân hỗ trợ cho gia đình bà. Riêng đối với Hoa, hàng tháng đều được nhận tiền trợ cấp đối với người khuyết tật nặng là 405.000 đồng.

Chúc Di (T/h)

Xem thêm:

Danh Mục : Cuộc sống